(Truyện Tình Yêu) – Sau một buổi lang thang trên phố, mắt đỏ hoe, Na trở về chiếc bàn học yêu quí của nó, rút từ ngăn kéo ra một quyển vở, là nhật kí. Khẽ lật trang đầu tiên: “Ngày… tháng… năm… mình là một con bé ngốc nghếch, toàn dậy muộn, hậu đậu hết chỗ nói, máu lên não chậm, có lỗi với người ta mà quên xin lỗi… Nhưng mình yêu cái tính ý của mình quá, vì nó mà mình quen An… ”
>> Vì em đã không thể cùng anh (Phần 1)
>> Vì em đã không thể cùng anh (Phần 2)
Trang thứ 35:
“Ngày… tháng… năm… An thật chu đáo, đang đi dạo cùng mình thì trời mưa to, An đã mở ô che cho mình, còn An thì ướt sũng, chính vì thế mà mình yêu An“. Trang thứ 60: “Ngày… tháng… năm… An mua kem cho mình, ngồi ngắm mình ăn, trêu mình khóc nữa… “. Trang thứ 362: “Hôm nay trời lại mưa, bên cạnh vẫn là An, nhưng sao không thấy An che ô cho mình, thì ra An không mang theo, nhưng sao không ôm mình vào lòng để che mưa, rồi để mình đi dưới mưa như thế, một mình, chỉ một mình, vì An vừa nghe điện thoại rồi chào mình đi trước, mình có thấy An vui khi nghe điện thoại, hình như vui hơn cả khi nói chuyện với mình nữa, buồn quá…” Trang thứ 365: “Ngày mai An hẹn mình ở bến xe bus, hồi hộp quá…”.
Na đóng nhật kí, nó đã đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần từ khi chia tay An, quyển nhật kí vẫn còn bỏ dở, nó không thể viết tiếp được nữa từ cái đêm hôm ấy. Nó đau quá, biết làm sao bây giờ, nó đã sớm cảm nhận thấy An sẽ rời xa nó, vậy mà nó ngây thơ, ngốc nghếch, không dám tin vào sự thật. Nó vẫn nhớ đã từng hứa với An rằng sẽ đưa cho cậu ta xem quyển nhật kí này khi nào nó viết xong. Mà khi nào nó viết xong nhỉ? Có lẽ là khi tình yêu của nó với An nở hoa, khi mà nó cùng An sánh bước trên con đường đầy ánh mặt trời. Na đã mơ thấy nó làm cô dâu xinh đẹp, An là chú rể điển trai.
Tác giả: sưu tầm – Mc: Tiểu Quyên – Kĩ thuật: Phạm Cung – Biên tập: Hoa Vô Sắc.
![]() |
| Vì em đã không thể cùng anh (Phần 3). |
Nhưng rồi tất cả đã tan vỡ, chỉ tại An, chỉ tại An! Một năm đâu có đủ cho tình yêu của nó, mối tình đầu chỉ có vậy thôi sao. An thật khéo chọn ngày để chia tay. Nó lại khóc, từng trang giấy ướt đẫm nước mắt. Na lại mở ngăn kéo, nhét quyển nhật kí vào thật nhanh, như là một cách để trốn tránh quá khứ. Bất chợt chiếc khăn tay màu trắng rơi ra. Rồi đột nhiên, Na nhận ra rằng, mỗi khi nhìn thấy chiếc khăn nhỏ bé ấy, nó lại không còn nhớ đến An. Hoặc có nhớ đến nhưng bớt đau hơn thì phải. Mệt quá. Na thiếp đi lúc nào không biết.
Na giật mình tình dậy, hình như nó mơ thấy gì đó, không phải ác mộng, có lẽ là An, à không, người trong giấc mơ lúc nãy không phải là An, một gương mặt rất quen. Nó cố nhớ lại. Trời, là vị khách qua đường hôm ấy. Trên tay nó vẫn cầm chiếc khăn tay bé nhỏ. Na cố nhớ lại gương mặt của anh chàng, nhưng không tài nào nhớ được cái tên. Thôi thì cứ gọi anh ta là lừa đảo vậy. Mà cái tên ấy có hợp với anh ta không nhỉ, lừa đảo kiểu gì mà lộ liễu thế chứ. Na nghĩ rồi bật cười, nụ cười đầu tiên của nó từ khi chia tay An. Na nhận ra, đơn giản lắm, vì nó vốn không tin những thằng con trai mà. Từ hôm ấy nó đã quyết tâm sống tốt mà không cần có bàn tay khác giới nào nhúng vào nữa. Đôi khi Na cũng mạnh mẽ thật đấy, bên ngoài mạnh mẽ là thế, vậy mà bên trong yếu đuối quá. Đắn đo một hồi, Na quyết định sẽ trả lại chiếc khăn cho chính chủ, và cũng chẳng rỗi hơi để tố cáo anh ta, mặc cho anh ta tiếp tục hành nghề. Chỉ còn cách cho anh ta tưởng bở rằng Na đã mắc bẫy.
Bến xe bus hôm nay rất đông, vì trời nắng đẹp, chỉ vắng khách khi trời mưa thôi. Nó ra sớm nên giành được một chỗ ngồi ở bến đợi. Nó đang chờ mục tiêu mà, đành hi sinh ngồi đây đợi vậy. Đã bao nhiêu lượt xe qua, mấy đứa bạn cùng lớp vẫy nó lên, nhưng nó cứ ngồi lì ở đấy. Na còn được thêm cái tính kiên trì quá mức nữa, nó ngồi đó từ chiều đến tối. 9h, sắp hết xe bus rồi đấy, nó vẫn ngồi. Chuyến xe cuối cùng đi ngang qua nó, vẫn không có ai xuống bến cả, gương mặt nó thoáng buồn. Lại lấy chiếc điện thoại ra xem giờ, nó định đứng dậy thì có tiếng gọi từ phía sau:
- Chào cô bé, nhận ra anh chứ?
- Bất ngờ quá, lại gặp anh ở đây.
- Lạ nhỉ, hình như em có sở thích ngồi đợi ở bến xe bus, em đợi gì vậy?
- Anh hỏi kì nhỉ, em đợi xe bus chứ còn đợi gì nữa?!
- Giờ này đâu còn xe nữa nhỉ… à anh biết em đợi gì rồi, chưa thấy mà định về à?
- À ha, thật ra em đợi một người để trả cái này, tưởng người ta mất tích rồi nên em đành về thôi.
- Anh biết em đợi anh mà, chỉ không ngờ là mãi hôm nay em mới có ý định gặp anh thôi.
- Vì mọi lần anh diễn bài này, và rất thành công khi ngay hôm sau có một cô gái đến tìm anh phải không?
- Anh xin lỗi, nhưng anh không có ý đồ gì xấu cả đâu nha, đừng hiểu lầm.
- Không sao, em đến với mục đích duy nhất là trả lại chiếc khăn tay cho anh thôi.
- Không cần thiết đến thế đâu, em có thể giữ lại.
- Em giữ lại làm gì, anh cầm đi, cảm ơn anh nha!
- À cho anh số điện thoại của em nhé!
- Tạm thời bây giờ em không liên lạc với ai nữa, cho anh cũng chẳng để làm gì đâu.
- Cứ cho anh đi, biết đâu có ngày em dùng lại.
(Còn nữa… )
Danh sách beat sử dụng trong Radio:
1. 1001 hiệu ứng âm thanh
(…)





