CÁC BÀI VIẾT TRONG

tai blog radio

Radio Tình Yêu : Cảm ơn vì cậu đã nhận tớ là bạn thân

radio tình yêu cảm ơn cậu vì đã nhân

(Radio Tình Yêu) – Thật vui khi tớ với cậu vẫn giữ được tình bạn đẹp này, thậm chí nó còn đẹp hơn trước rất nhiều. Tớ thấy vui lắm, cảm ơn vì cậu đã nhận tớ là bạn thân, là bạn hiền. “Bạn hiền của tớ à. Nếu một ngày tớ và cậu chẳng thể bên nhau nữa thì hãy vững một niềm tin dành cho nhau nhé. Nhìn thấy cậu hạnh phúc tớ vui lắm. Giờ tớ phải tiếp tục con đường của tớ mà tớ vẫn đang đi dở. Mong bình yên và hạnh phúc mãi bên cậu. Bạn tốt chúc bạn hiền luôn vui vẻ nhé. Hãy chờ tớ tớ sẽ sớm quay về thôi.” Đọc được stt trên của cậu, tớ vừa buồn, vừa vui, có phải ngày ấy tớ làm cậu cảm thấy buồn không? Tớ thật ích kỷ, tớ chỉ biết đến bản thân mình thôi, khi buồn thì tìm đến cậu, lúc vui thì khoe với cậu mà tớ không để ý đến cảm xúc của cậu, tớ không biết cậu vui hay buồn. Tớ đòi cậu phải nhận tớ làm bạn thân, nhưng liệu tớ có xứng đáng không hả cậu khi mà tớ lúc nào cũng đòi hỏi cậu phải quan tâm tớ, chia sẻ với tớ, nói chuyện với tớ. radio tình yêu cảm ơn cậu vì đã nhân Cậu cứ như một người đa năng vậy, cậu dạy tớ làm đồ án, chở tớ đi chơi, tư vấn cho tớ chuyện tình cảm, luôn là người động viên, an ủi tớ khi tớ có chuyện không vui, khi tớ bị ai đó làm tổn thương, cậu đứng ra bảo vệ tớ, cậu còn tự tay làm Danbo, Pikachu tặng tớ nữa, tớ còn muốn chụp ảnh và tung… Xem Tiếp »

Đừng nói yêu thôi , hãy nói yêu mãi mãi

đừng nói yêu thôi hãy nói yêu mãi mãi

Ngày xưa còn bé, con luôn núp sau ba mẹ mỗi lần ra ngoài, không đi với ai ngoài ba mẹ cả. Cứ mỗi lúc buồn lại níu áo ba mẹ, đi đâu cũng được mẹ chăm chút, ba bồng bế. Con còn nhớ, và yêu những tấm hình và cả những kỉ niệm ấy. Nó như một giấc mơ, đã xa xa lắm, ngày con là công chúa, còn ba mẹ không phải là vua và hoàng hậu mà là cận vệ mãi mãi trung thành ^^. Rồi đôi khi con chợt sợ lỡ con quên những kỉ niệm tuyệt vời ấy, con quên cách níu áo ba mẹ, sợ sệt ngước nhìn cuộc đời mênh mông, và sẽ cô đơn lắm nếu ngày đó xảy ra. Bây giờ con mới biết sợ… Con lớn thêm chút nữa, con có bạn bè, không đến nỗi rất nhiều nhưng đủ nhiều để con xa dần vòng tay của ba mẹ. Tấm lưng ba không còn là quá to với con, đôi vai mẹ cũng không còn quá rộng. Với con, thế giới không chỉ còn là khu tập thể, ngồi nhà cũ kĩ, những buổi chiều êm ái cùng ba ngồi cà phê hay những buổi sáng bận rộn cùng mẹ nấu nướng. Con có bài tập nhóm, con có vài người bạn, những giận hờn, vài bí mật, những đố kị, ghen ghét, hy vọng thất vọng…. con không còn bi bô với ba mẹ như lúc trước, chỉ là con nghĩ, con cần có khoảng trời riềng, ba mẹ rồi cũng chẳng giúp gì được. Và con đã quên nỗi sợ ấy, hay lúc ấy con vẫn chưa biết sợ? Thì thầm 237  được thực hiện bởi BumBum và Nhóm sản xuất Dalink Studio đừng nói yêu thôi… Xem Tiếp »

Blog Radio 274: Quay lại nơi bắt đầu (phần 2)

>>Blog Radio 274: Quay lại nơi bắt đầu (phần 1) (Blog Radio) Nhưng tất cả chỉ là tiếng vọng trong tâm hồn mà nàng tự nhủ với bản thân. Lời chia tay, chính nàng đã nói ra. Bởi chưa bao giờ nàng nghĩ mình sẽ hạnh phúc với cuộc sống hôn nhân. Hai chữ gia đình trong bao nhiêu năm tháng trưởng thành đã đủ khiến nàng cảm thấy cuộc sống này mất hết hy vọng. Và khi đã được tự do, nàng rời bỏ chiếc lồng sắc kia không chút nuối tiếc  hay vướng bận. Nếu có cũng chỉ vì người mẹ đã hy sinh cả cuộc đời vì nàng. Còn với anh, bên anh nàng cảm nhận được cuộc sống mà mình mong muốn. Nhưng nỗi sợ nào vẫn còn quá lớn, khiến nàng cứ mãi đề phòng tất cả. Và giờ đây, khi nàng nhận ra anh quan trọng đến thế nào thì liệu có còn kịp nữa hay không? >> download Blog radio 274 Mediafire Em nhớ anh, một lần cuối thôi Mùa thu đã rụng hết lá, màu lá xơ xác héo tàn bắt đầu với một chút se lạnh của mùa đông. Mùa đông ở Sài Gòn không rõ rệt, không có cái lạnh rét buốt như ở Hà Nội nhưng cũng đủ để mọi người nhận biết. Đông đã về rồi. Nàng kết thúc công việc khi đêm đang dần nhỏ từng giọt sương long lanh. Mệt mỏi bước vào thang máy, chuẩn bị bấm nút thì một tiếng nói và âm thanh của tiếng bước chân vội vã đã ngăn nàng lại. – Chờ một chút. Giọng cô gái thở gấp vì chạy nhanh. Nàng mỉm cười nhẹ. Cô gái kia nhìn trông lớn tuổi hơn nàng. – Chị lên tầng mấy? -… Xem Tiếp »

Vì chúng ta là bạn

vi chung ta la ban

Gió heo may thổi về. Hôm nay trời rất lạnh có cả mưa nữa. Ngồi 1 mình trên 1 góc giường tai đeo headphone nghe nhạc ánh mắt vô hồn ngước nhìn bầu trời qua ô cửa sổ nhỏ thấy trống trải đến lạ.Bản nhạc không lời vang vọng bên tai tự dưng dâng lên 1 nỗi nhớ nỗi buồn về 1 nơi xa xăm là nỗi nhớ về những thứ đã qua cô ạ. Có phải đó là do đông về mà tôi cảm thấy thế không hả cô? Lục tìm lại những kỷ niệm ngày xưa khi còn là sinh viên năm nhất mới chập chững bước chân vào môi trường này va vấp vào xã hội. Có nhiều thứ quá cô ạ trong đấy có nhiều người lắm tôi cũng không đếm hết được. Nhưng họ cứ thế đến rồi lại đi lại lướt qua tôi như vậy. Đọng lại cuối cùng chỉ còn mình cô bên cạnh tôi người bạn thân nhất của tôi ạ. Thực hiện bởi BumBum và Nhóm sản xuất Dalink Studio vi chung ta la ban Ảnh minh họa   Ngày ấy khi chúng ta còn là những đứa trẻ con mới lớn chưa biết đến mùi đời. Ta đã gặp nhau. Như 1 cái duyên nợ mà không ai trong chúng ta có thể đoán trước được. 2 tính cách 2 con người đối lập nhau hoàn toàn 2 cuộc sống tưởng chừng như chẳng thể nào hòa nhập với nhau khi đứng bên ngoài nhìn vào thấy sự khác biệt khá lớn. Vậy mà 2 ta đã trở thành bạn thân. Buồn cười không? Khi lần đầu tiên đi chơi cùng nhau lần đầu tiên chụp ảnh chung có mặt 2 đứa mới chỉ dừng lại ở mức độ quen… Xem Tiếp »

Thiên đường của mẹ

thiên đường của mẹ

(Truyện tình yêu) – Một buổi tối dành để nói chuyện cùng chị gái, chạy đua cùng đứa cháu gái mới hơn một tuổi mà cái gì cũng biết. Những lúc như thế, hai chị em thường dọn dẹp gian phòng và ôn lại kỉ niệm về mẹ … thiên đường của mẹ [mp3player width=150 height=150 config=fmp_jw_widget_config.xml file=http://radio.vnmedia.vn/Uploads/Radio/love-full/so-01-Thien-duong-cua-me.mp3] >>ao khoac nu >>ao len nu

Cho những yêu thương chưa bao giờ cũ

cho nhung yeu thuong chua bao gio cu

(Radio tình yêu) Khi những cơn mưa đầu mùa kéo đến, em nghe trong gió thoang thoảng một mùi hương dịu nhẹ của đất trời. Những mùa hoa đi qua mang theo mình bao nhiêu kỉ niệm, hồi ức về nhau trong ngần như màu trắng của những cánh hoa sữa nơi con phố hằng ngày em qua. Có lẽ không loài hoa nào có thể gây cho em cảm giác bồi hồi như hoa sữa. Người đời có kẻ thương người ghét, nhưng đóa hoa vẫn âm thầm dâng cho đất trời hương thơm tự thân nó, chắt lọc từ những cỗi cằn đất mẹ mà vươn lên.  Phố của em nhỏ lắm. Em yêu phố như yêu những mùa hoa. Và dường như mùa nào, phố của em cũng có hoa của mùa đó. Khi mùa mưa về giăng nhạt nhòa con phố nhỏ. Em thấy lòng mình trống trải lạ, những con đường như dài ra và đèn vàng sao mà hiu hắt. Nhìn bóng mình nhập nhoạng in trên vách tường, em đi tìm những ngày đã cũ. Kí ức đã cũ. Năm tháng đã cũ. Và con người cũng cũ… Thì thầm 217  được thực hiện bởi BumBum và Nhóm sản xuất Dalink Studio cho nhung yeu thuong chua bao gio cu Ảnh minh họa Chỉ có những cảm giác trong em lúc này và những vùng trời em sắp đi qua là mới tinh, như những đám mây cuối trời bàng bạc. Hoa sữa vẫn nồng nàn nơi góc phố, chỉ có em và anh giờ đã ở nơi nào trong cái thế giới vô cùng ngoài kia… Nhớ một người không nhớ mình có lẽ là cảm giác cô đơn nhất. Hai thành phố xa nhau 700km, gió có mang nỗi nhớ đến… Xem Tiếp »

Ánh dương nơi đồng cỏ

ánh dương nơi đồng cỏ

(Nhật ký tình yêu) – Gặp áp lực trong cuộc sống, những khó khăn trong tình bạn, em quyết định đi. Xách ba lô lên vai, không ai nghĩ một cô bé lớp 10 lại dám đi du lịch một mình. Nhưng em vẫn đi, ngược nắng ngược gió lên đồng cỏ Mộc Châu. Em đi để tìm lại bản thân, đi để khám phá và đi để hiểu thêm cuộc sống này. Mộc Châu đón em bằng những tia nắng mai ấm áp và… Ở nơi đây em gặp chị. Thực hiện bởi BumBum và Nhóm sản xuất Dalink Studio ánh dương nơi đồng cỏ Ảnh minh họa   Chị đủ dịu dàng để em nhận ra nét nữ tính của người phụ nữ. Chị đủ yêu thương để em cảm nhận được sự ấm áp. Và hơn nữa chị đủ mạnh mẽ để làm một điểm tựa. Ngày mà em gặp chị trên con đường đất dẫn vào làng, em đã rất bất ngờ. Chị trẻ, ít nói, ít cười, và không thể đi lại được… chỉ có thể di chuyển nhờ chiếc xe lăn. Lúc lại gần chị hỏi đường em cảm thấy rất sợ nhưng nghe giọng nói nhẹ nhàng và cái nhìn trìu mến,tự dưng em thấy gần chị hơn. Suốt những ngày ở trọ nhà chị – một căn nhà cấp bốn nhỏ, em như càng hiểu chị ,và có lẽ cũng thêm hiểu mình. Bắt đầu từ ngày đó, em biết chuyến đi của mình không đơn thuần chỉ là du lịch, mà còn là chuyến đi đưa em đến những bến bờ mới lạ. Và cũng từ đó, em gọi chị là ánh dương. Em không đủ tinh tế như những người con gái khác nhưng em cũng có thể nhận ra… Xem Tiếp »

Buông

buông

(Nhật ký tình yêu) -Các bạn thính giả thân mến đây là bài viết của bạn Ngô Thu Hoài gửi tới người yêu của mình.Các bạn hãy cùng lắng nghe nhé! buông [mp3player width=100 height=150 config=fmp_jw_widget_config.xml file=http://pstore.iworkteam.com/Radio_128/nhat-ki-tinh-yeu/NKTY-78-Buong.mp3] Thực hiện:Hải Yến

Blog Radio 265: Về nơi gió thổi

blog radio 265

Blog Radio – Blog Radio dành tặng giáng sinh 2012, một câu chuyện tình yêu cảm động giữa hai tâm hồn đã trải qua những mất mát và những cú sốc rất lớn của cuộc sống- để bạn luôn tin rằng những điều kỳ diệu luôn tồn tại trong cuộc sống này, đôi khi cuộc sống lấy đi của ta tất cả, mọi thứ dường như trở về con số 0 nhưng chỉ cần ta cố gắng và giữ niềm tin vào những gì mình làm cuộc sống sẽ lại nở hoa và mang đến tình yêu đích thực! Mời bạn cùng nghe câu chuyện của tuần này!  -Mày  sẽ về lại Việt Nam chứ? Đó là câu đầu tiên Dương hỏi khi tôi vừa cầm tấm bằng tốt nghiệp đại học trên tay. Nụ cười trên môi tôi vụt tắt. Đã hơn một lần tôi nghĩ sẽ về lại Việt Nam nhưng tôi sợ. Thực sự sợ. Tôi sợ mình lại phải đối mặt với nỗi đau ngày ấy. Nỗi đau đã bám riết lấy tôi trong những năm tháng ở Mỹ, nó theo vào những giấc ngủ chập chờn rồi sáng mai tỉnh dậy nước mắt tôi đã chảy ướt gối. Tôi muốn tìm em, tìm về lời hứa ngày nào nhưng tôi sợ về lại nơi đó, nơi đã lấy đi cả tuổi thơ tôi. Cũng giống như bao người khác, tôi ước mình có một gia đình hạnh phúc có mẹ có cha, tôi cũng ước sẽ có một cuộc tình chẳng phai phôi nhưng đó cũng chỉ là những điều viển vông không tưởng. Lớn lên trong nỗi ám ảnh về quá khứ, tôi luôn chỉ biết tìm quên trong men rượu nồng cùng tiếng nhạc inh ỏi, luôn tự ru lòng mình “sẽ ổn… Xem Tiếp »

Nếu anh đã hết yêu em

blog radio 230

(Radio Tình Yêu) – Nếu anh đã hết yêu em cũng không sao đâu anh à, tuy em sẽ buồn nhưng có lẽ chỉ một chút thôi. Nếu anh đã hết yêu em cũng không sao đâu anh à, tuy em sẽ nhớ lắm mỗi tối khi không còn tin nhắn hay một cuộc gọi chúc ngủ ngon nhưng em nghĩ rồi em cũng sẽ quen dần thôi. Nếu anh đã hết yêu em cũng không sao đâu anh à, tuy em sẽ ngồi trong góc phòng và khóc nhiều lắm nhưng em sẽ kịp lau khô đi những giọt nước mắt, anh biết em vốn là một con bé mít ướt mà. Nếu anh đã hết yêu em cũng không sao đâu anh à, tuy em sẽ vô tình đi qua những con phố xưa nhưng có lẽ chỉ là trùng hợp thôi rồi sau đó em sẽ cố không đi qua các con phố đó để đào bới kỉ niệm nữa. Nếu anh đã hết yêu em cũng không sao đâu anh à, tuy em sẽ chỉ ngồi trước màn hình máy tính để nhìn nick anh sáng lên cho đến khi tắt hẳn, nhưng anh yên tâm đó chỉ là thói quen tạm thời thôi rồi sau này em sẽ bỏ. Nếu anh đã hết yêu em cũng không sao đâu anh à, tuy em sẽ phải đối mặt với anh ngày ngày tay trong tay với người khác, lúc đầu có thể em sẽ thấy hụt hẫng nhưng em là em nhanh quên lắm đấy. Nếu anh đã hết yêu em thì cũng không sao đâu anh à, tuy em sẽ ngày ngày lén nhìn trộm anh mỗi khi anh ngủ gật, sẽ nhìn chăm chú vào khuôn mặt anh nhưng sau đó thì anh yên… Xem Tiếp »

Blog Radio 222: Anh của tương lai, anh đã nghe thấy chưa

blog radio 222

Lá thư trong tuần: Sao có thể chạm đến bình yên Blog Radio 222: Anh của tương lai, anh đã nghe thấy chưa chuyển thể từ truyện ngắn Bức tranh ghép dở Sáng, những tia nắng hanh hao của mùa đông cuối cùng cũng đã chịu vươn mình thức dậy, bầu trời xanh mịn cả một mảng trên cao. Cô hít hà cái thứ hơi thở mát lạnh của mùa đông, nó căng tràn vào lồng ngực, căng tràn cả trái tim đã từng run rẩy vì đau đớn của cô. Khuôn mặt cô phản chiếu từ mấy ô kính cửa sổ, vẫn là khuôn mặt ấy, vẫn là ánh mắt ấy và cũng vẫn là bầu trời treo lơ lửng phía sau kia, nhưng dường như có điều gì đó đã không còn như cũ… Cô lại hít thật sâu, phải rồi, rút cuộc sẽ có một ngày, cô trả lại nụ cười cho khuôn mặt trong bức tranh đang phản chiếu kia, bức tranh còn ghép dở… Cô 25 tuổi, giỏi giang, lạnh lùng và khép kín. Cô ít khi cười, nói chính xác hơn là rất hiếm khi thật sự cười, không biết đó là do đặc thù công việc của mình khiến cô phải như vậy hay bởi do chính cách sống mà cô đã lựa chọn để trốn tránh những tổn thương mà mình đang mang…! Ngày cô và người con trai ấy chia tay, cô đau, đau đến nỗi không khóc nổi thành lời, đau đến nỗi chỉ biết thì thầm với chính bản thân mình rằng “Tôi không sợ cô đơn, tôi chỉ sợ cảm giác trống rỗng ,tôi không sợ khổ đau, tôi chỉ sợ ám ảnh của khổ đau” – cô lặp đi lặp lại điều đó một cách vô cảm…. Xem Tiếp »

Blog Radio 219: Mưa tháng Giêng

lời muốn nói

(Blog Radio) Lá thư trong tuần:  Một Đêm Mưa Tháng Giêng “Nghe câu hát buồn một đêm mưa tháng giêng Mưa giăng trên bầu trời khuya vắng lặng…” Phút giao thừa lặng lẽ trôi qua cũng là lúc đất trời vào xuân. Tháng giêng bắt đầu của một năm mới thường mang lại cho con người ta cảm giác những ngày dài thênh thang, vô tận. Cũng chính vì vậy mà dân gian vẫn có câu ví: “tháng Giêng là tháng ăn chơi”. [mp3player width=150 height=100 config=fmp_jw_widget_config.xml file=http://123.29.68.201:8300/Library/media/13/2012/02/03/BLOGRADIO219up.mp3] Tháng giêng cũng là mùa của những cơn mưa phùn xuân mượt mà rơi trên mái tóc thiếu nữ. Tháng giêng mang lại cho ta những hơi thở gấp gáp của mùa xuân đang về trên từng mầm non đang tràn đầy sức sống. Tháng giêng làm cho người ta mơ về những ngày trăng non rét ngọt, mơ về những đêm mưa tháng giêng nằm trong chăn ấm nghe mùa xuân về. Đêm mưa tháng Giêng rét buốt như cắt da, cắt thịt. Những hạt mưa xuân nhỏ xíu như thấm dần vào da thịt. Những đêm mưa tháng giêng ngồi ngắm mưa xuân bay bay càng làm cho những người đang yêu thấy nhớ người yêu đến nao lòng. Đêm mưa tháng Giêng mang lại cho những trái tim đang yêu những gì êm đềm và ấm áp nhất của mùa xuân. Đêm mưa tháng giêng gợi cho ta rất nhiều cảm xúc. Những bữa cơm nóng hổi với canh khoai và rau lang luộc chấm mắm, bữa cơm tối với cá kho và rau muống luộc nhìn ra cửa thấy mưa xuân bay bay càng khiến cho ta nhớ về những ngày thơ ấu đến nao lòng. Đêm mưa tháng giêng nhắc thầm tên anh, để rồi nghe mưa… Xem Tiếp »

Blog Radio 217: Tết đến trong tim mọi người

blog radio 217

(Blog Radio) – Bạn đang cùng Chit Xinh – Gà Quay – TiTi và Blog Radio bước vào không gian của những ngày tết Nhâm Thìn! Hãy cùng blogradio  trải qua những cung bậc cảm xúc, hoài niệm Tết thiêng liêng và ấm cúng qua những trang viết rất đặc biệt của các thính giả gửi đến blogradio bạn nhé! Con ước…[mp3player width=100 height=150 config=fmp_jw_widget_config.xml file=http://123.29.68.201:8300/Library/media/13/2012/01/20/BLOGADIO217.mp3] Sài Gòn đang trong mùa mưa mẹ ạ! Mưa Sài Gòn không giống như ở quê mình. Mưa Sài Gòn đến nhanh mà tạnh cũng rất nhanh y như lối sống của người dân ở đây vậy. Còn ở quê mình thì mưa rả rích suốt ngày mẹ nhỉ? Mỗi lần mưa là con lại nhớ nhà da diết!. Nhiều lúc ngồi một mình con ước: Con ước con được về nhà, trở về nơi mà con sinh ra, nơi mà con sống suốt 18 năm qua, nơi mà con có thể dựa vào khi vấp ngã, nơi mà chỉ có bình yên và con không phải lo lắng bất cứ điều gì. Ở đó có những người thân yêu nhất của con, có những kỉ niệm vui buồn mà con không thể quên. 18 năm sống bên ba mẹ giờ đi xa con mới thực sự cảm thấy buồn. Ngày con đi mẹ ôm con khóc, con cũng không biết nói gì ngoài khóc. Ba đưa con lên tàu, ba không khóc nhưng nhìn ba con biết ba cũng buồn lắm, ba nói: “Con đi mạnh khỏe”, con chỉ biết “Dạ” một tiếng rồi khóc. Lúc tàu chạy con thấy con đang mất đi một thứ gì đó mà con không thể gọi tên, một cảm giác nuối tiếc. Tàu càng chạy thì bóng ba càng xa dần. cái khoảnh khắc đó con… Xem Tiếp »

Blog Radio 215: Nước mắt hải âu

blog radio 215

(Blog Radio )- Tàu muộn. Chuyến tàu đêm chìm lấp trong những âm thanh xáo trộn của dòng người chẳng khác gì cái nhốn nháo, sự tất bật của ban ngày. Vào ga lúc 11g trên chuyến tàu từ Hà Nội về Sài Gòn tôi im lặng, chờ đợi và những bánh xe cũng bắt đầu lăn chậm rãi trên đường ray. Những âm thanh ồn ào ban nãy cũng tự dưng lắng xuống rồi im bặt, mọi người bắt đầu sải lưng lên những chiếc giường cứng, cũng có người chưa ngủ mà còn ngồi nhìn ra đâu đó bên ngoài khung cửa. Đêm xuống, không gian tĩnh mịch lại làm tôi quặn người, nằm vì không muốn nhìn thấy cái màu đen kịt ngoài kia. Đáng lẽ tôi có thể đi máy bay để nhanh và tiện hơn, nhưng tôi lại chọn đi tàu chỉ vì ý nghĩ muốn thời gian về Sài Gòn chậm lại. Hay nói đúng hơn là tôi đang một lần nữa trốn chạy giống như năm năm trước tôi đã leo lên chuyến tàu này để chạy trốn những sự thật của cuộc sống. Tải Blog Radio 215 => Tại Đây *** Em… Cô em nhỏ mà cha tôi dẫn về trong một đêm mưa bão. Từ lúc ấy em là con nuôi của cha mẹ và tôi bất ngờ có trách nhiệm làm một anh trai. Mẹ em đã mất, cha lại không cần em, em mồ côi, lạc lõng. Ngay cái khoảnh khắc đầu tiên ấy khi chạm phải đôi mắt ứ đỏ trong em tôi đã biết mình có một trách nhiệm quan trọng hơn của một người anh. Tôi muốn che chở, muốn bảo vệ em, muốn em được cười, được hạnh phúc. Em đã chiếm ngự trong tôi… Xem Tiếp »

Blog Radio 214: Màu của thời gian

blog radio 214

(Blog Radio) – Cùng Blog Radio đón chào năm mới 2012 với những chia sẻ lắng đọng sắc màu của thời gian bạn nhé! Nếu có ước muốn trong cuộc đời này… Nếu được làm một tháng trong năm, tôi sẽ là Tháng Một – tháng có ngày người tôi yêu được sinh ra. Nếu được làm một ngày trong tuần, tôi sẽ là ngày Thứ bảy – ngày những người yêu nhau có thời gian bên nhau, tay trong tay. Nếu được làm một đồ vật, tôi sẽ là Chiếc giầy… để lúc nào cũng luôn có đôi. Nếu phải là một tội lỗi, tôi sẽ chọn Nói dối – như vậy tôi có thể được hiện diện ở tất cả mọi người. Nếu được làm một chất lỏng, tôi sẽ là Nước – “một phần tất yếu của sự sống!” Nếu được làm một nốt nhạc trong cuộc sống, tôi sẽ làm nốt đồ, người ta thích những nốt thăng, thì tôi sẽ là nốt trầm, thậm chí là nốt lặng… Tải Blog Radio 214 : => Click Here Nếu được làm một loài hoa, tôi sẽ là Hoa hồng – loài hoa dành riêng cho tình yêu. Nếu được làm một mùa trong năm, tôi sẽ là Mùa đông – mùa có cái lạnh khiến mọi người phải muốn đi tìm hơi ấm. Nếu được làm một màu sắc, tôi sẽ là Màu Da Cam – mạnh mẽ và ấm áp. Nếu được làm một âm thanh, tôi sẽ là Tiếng khóc chào đời – luôn đem lại hạnh phúc cho ít nhất là một người nào đó. Nếu được làm một nguyên tố, tôi sẽ là nguyên tố Oxi – thứ mà mọi ng đều cần để hít thở. Nếu được làm một từ, tôi sẽ… Xem Tiếp »