Gửi tới anh những người lính đảo xa lời nhắn nhủ yêu thương từ mảnh đất miền Tây xa xôi đầy nắng và gió. Nơi em sinh ra và lớn lên không có bờ biển với những miền cát trắng trải dài. Em chưa từng được đặt chân đến Trường Sa, cũng chưa từng “say nắng” với một anh lính đảo nào. Nhưng trong tim em luôn dành một tình cảm rất đặc biệt cho những người lính nơi hải đảo xa xôi. Em được biết nhiều hơn về cuộc sống của anh qua những bài viết đăng trên báo Tuổi Trẻ. Em hình dung bạn anh là hàng ngàn cơn sóng vỗ, là những tia nắng mặt trời gay gắt,…. , là sự cô đơn trong cái ánh sáng của buổi chiều tà…..Em chưa bao giờ nghĩ được bây giờ đã là thời bình vậy mà vẫn còn nhiều người lính phải âm thầm hy sinh hạnh phúc riêng tư, hy sinh những điều bình dị nhất của cuộc sống để đổi lấy những giây phút yên bình cho Tổ Quốc. Bình minh ló rạng mang theo những tia nắng ấm áp của ngày mới, anh lại bắt đầu công việc học tập và chiến đấu. Cuộc sống của anh đối mặt với bốn bề là biển đảo và những khó khăn vất vả, thiếu thốn về cả vật chất và tinh thần. Có mấy ai biết được nơi hải đảo xa xôi này, có bao nhiêu đồng đội của anh đã ngã xuống, có bao nhiêu sự mất mát hy sinh để đổi lấy bình yên nơi đất liền. Màn đêm buông xuống, một ngày kết thúc, khi tất cả đã chìm vào giấc ngủ, anh vẫn tiếp tục công việc của một người lính. Vai anh mang… Xem Tiếp »
Radio Tình Yêu
Radio tình yêu : Có bao giờ anh tự hỏi, bên anh, em có hạnh phúc?
Hạnh phúc, đối với em vô cùng đơn giản, đó chỉ là sự san sẻ không do dự, là những lời hỏi han chân thành để cho nhau có cơ hội được chia sẻ cùng nhau, hiểu nhau nhiều hơn. Như vậy có khó quá không anh? Suốt thời gian qua em đã không nói gì với anh, và anh cũng vậy. Có thể mình không có gì để chia sẻ với nhau hoặc chúng ta quá bận rộn… Khi em nói với anh em mệt mỏi thì lúc đó em đã không còn đủ sức để gắng gượng nữa. Em vẫn tự cho mình là đứa con gái mạnh mẽ, bản lĩnh, thích một cuộc sống độc lập… Nhưng khi nghĩ mình còn có người yêu thì những điều đó lại làm em thấy mình đơn độc, trơ trọi… Lúc em nói với anh em buồn thì nước mắt em đã rơi rất nhiều, lúc em nói với anh em khóc thì em gần như không còn nước mắt để khóc thêm được nữa… Lúc em trách anh là lúc em mong mỏi được san sẻ cùng anh những muộn phiền trong em để em biết rằng mình không cô đơn, mình còn có một bờ vai êm đềm, một bàn tay rắn rỏi luôn đồng hành, luôn sẵn sàng đón nhận những thở than, muộn phiền của em một cách kiên nhẫn… Thế nhưng… những gì em mong đợi được nhận lại một sự thất vọng đến mất cả niềm tin, đến không còn mong đợi một điều gì thêm nữa… Anh hỏi em có đủ kiên nhẫn chờ đợi anh? Em đã chờ anh bao lâu rồi? Năm năm trôi qua tuổi thanh xuân của thời con gái chưa đủ để anh gọi là kiên nhẫn hay… Xem Tiếp »
Radio Tình Yêu : Mẹ và cuộc hành trình của bạn
Yêu thương và kính trọng mẹ, dù rằng bạn có thể có cách nhìn khác với mẹ. Khi mẹ ra đi, những kỉ niệm yêu mến của qua khứ và cả nuối tiếc sẽ ở lại. Đừng xem những điều gần gũi nhất với trái tim bạn là hiển nhiên. Yêu mẹ hơn bản thân mình, vì cuộc đời bạn sẽ vô nghĩa nếu không có Người Khi bạn bước chân vào thế giới này, mẹ đã ôm bạn trong tay. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách khóc như một nữ thần báo tử. Khi bạn 1 tuổi, mẹ đút từng miếng ăn và chăm sóc cho bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách khóc suốt đêm dài. Khi bạn 2 tuổi, mẹ tập cho bạn đi. Bạn cám ơn mẹ bằng cách bỏ chạy đi khi mẹ gọi. Radio Tình Yêu : Mẹ và cuộc hành trình của bạn Khi bạn 3 tuổi, mẹ làm cho bạn tất cả những bữa ăn với tình yêu. Bạn cám ơn mẹ bằng cách quăng đĩa cơm xuống sàn. Khi bạn 4 tuổi, mẹ cho bạn một vài cây bút màu. Bạn cám ơn mẹ bằng cách tô chúng lên bàn ăn. Khi bạn 5 tuổi, mẹ diện cho bạn vào những ngày lễ. Bạn cám ơn mẹ bằng cách ngã ùm vào đống bùn gần nhất. Khi bạn 6 tuổi, mẹ dắt tay bạn đến trường. Bạn cám ơn mẹ bằng cách la lên:” Con không đi” Khi bạn 7 tuổi, mẹ mua cho bạn quả bóng. Bạn cám ơn mẹ bằng cách ném nó qua cửa sổ nhà bên cạnh. Khi bạn 8 tuổi, mẹ cho bạn một cây kem. Bạn cám ơn mẹ bằng cách để nó chảy cả vào lòng bàn tay. Khi bạn 9 tuổi, mẹ cho… Xem Tiếp »
Radio Tình Yêu : Viết cho du âm về tháng 4 đầy nắng
(Radio Tình Yêu) – Tháng tư, tháng của những nỗi hoang hoải em nhớ người, cái se sắt lòng mỗi khi màn đêm buông lại khiến em buông lòng mình rơi tuột vào hư không. Có nỗi nhớ nào như nỗi nhớ người yêu? Da diết, mông lung….Chỉ biết, tình yêu ấy đang được thử thách, và em cũng đang cố gắng để bên kia anh vẫn có thể yên lòng và ngoan ngoãn đợi anh về. Viết cho những yêu thương dang dở, cho những ngày nắng vàng ươm nhẹ trải thảm lối mình đi, viết cho những đêm trăng thanh vắng, mình sát vai nhau ngồi lặng nghe tiếng suối chảy và ngắm sao….Viết cho cả những ngày sóng xì xào vỗ bờ, cho những triền cát in dấu tình yêu đôi ta…. Em viết cho anh, cho em, cho cả cái sợ hãi khi sợ mình thất lạc nhau thêm một lần nữa, cho những tháng ngày mình dựa vào nỗi nhớ, sống bằng kỉ niệm và hẹn ngày ở bên nhau. Viết cho một chàng trai sinh ra vào Tháng Tư, một chàng trai có màu mắt nâu sâu thẳm, có sự nhẹ nhàng như sự giao mùa lặng lẽ giữa xuân và hạ của tháng Tư. Cho người em yêu và bóng hình chẳng phút nào phai nhạt trong em. Cho hết thảy yêu thương và cả những cô đơn trăn trở em cố gạt phăng để đợi anh về. Viết cho những ngày nắng về bên em, để em chẳng còn hoang hoải, đợi – chờ – nhớ – mong – tin …Để em và anh lại viết tiếp những dòng yêu thương và vun đắp những kỉ niệm. Để mái nhà có giàn hoa tím trổ bông bên cạnh xích đu trắng muốt… Xem Tiếp »
Radio tình yêu :Lãng quên trong em là hai chữ xin lỗi với người
(Radio tình Yêu) – Mãi đến sau này, em mới học được thế nào là yêu một người, tiếc rằng anh đã rời xa – đã tan biến nơi biển người mênh mông. Mãi đến sau này, khi những giọt lệ rơi xuống cuối cùng em cũng hiểu ra, Có những người – nếu bỏ lỡ thì sẽ không bao giờ trở lại, vĩnh viễn không bao giờ trở lại. Có người con trai yêu người con gái đến vậy. Sau này…. Nếu tình yêu là một giấc mơ, khi bình minh lên, anh đã thức dậy còn em thì chưa. Trên con đường tình yêu, đáng tiếc không phải là anh, chỉ có những vết sẹo chưa bao giờ lành hẳn nhưng vẫn còn đó những hạnh phúc muộn màng. radio tình yêu lãng quên trong em là hai chữ in lỗi với người “Tương lai, có người vẫn sẽ đợi em. Nhìn trái, nhìn phải rồi nhìn về phía trước. Tình yêu có bao nhiêu ngã rẽ trước khi đến với em? Rồi em sẽ gặp được ai? Em sẽ phải nói gì đây? Người em vẫn chờ, tương lai anh còn cách em bao xa nữa? Em xếp hàng đứng đợi, nắm trong tay chiếc vé mang con số tình yêu…” Em không hối hận vì những gì mình đã trải qua. Người biết không? Người từng lưu tên em trong danh bạ là “ t”, chỉ 1 chữ cái cô độc, vắng lặng. em từng hỏi người, tên em không bắt đầu bằng “t”, cũng chẳng có biệt danh nào gắn với chữ “ t”, tại sao lại lưu em là “t”? người chỉ cười hiền hòa, “t” là “ tea”, nồng nhưng cũng đạm. Tùy lúc, tùy tay người pha chế như thế nào để có… Xem Tiếp »
Radio tình yêu : Gửi anh: mối quan hệ không thể gọi tên!
Tôi bảo với người “Ngay cả lúc ôm chặt anh như thế này, em vẫn cảm thấy nhớ anh da diết”. Người chỉ cười, hôn nhẹ lên trán tôi! Tình cảm ấy làm cả hai chúng tôi ngây ngất. Nhưng đâu phải tình yêu nào cũng đúng! Tôi có một anh bạn trên 2 tuổi, dù rất ít khi gặp và nói chuyện với nhau nhưng lại có cảm giác thân quen và tin tưởng đến lạ. Hồi mới gặp anh, tôi còn nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ bắt chuyện hay kết thân, vì anh lúc nào cũng trâm ngâm, chỉ chăm chú làm việc của mình mà ít khi để ý đến mọi người. Mà thực tế thì chúng tôi cũng làm gì thân nhau. Tính ra trong hơn 1 năm qua, số lần gặp gỡ của chúng tôi chỉ tính trên đầu ngón tay. Còn chủ yếu là gặp ở chỗ làm của anh, tôi làm việc của tôi, anh làm việc của anh, thỉnh thoảng nói chuyện đôi ba câu bâng quơ. Ấy vậy mà anh lại cho tôi cái cảm giác tin tưởng đến tuyệt đối.Tôi kể anh nghe mọi thứ mà tôi cất giấu, mọi cảm giác tôi đang cảm thấy, và anh thì luôn luôn ở sau tôi. Lắm lúc tôi buồn phiền, anh phải xin nghỉ làm để đưa tôi đi dạo lòng vòng thành phố, và nghe tôi thao thao bất tuyệt hàng giờ liền. Tôi vẫn dựa đầu vào vai anh mỗi lúc ngồi sau xe anh, và cứ thế im lặng cho đến khi anh chịu lên tiếng. Lúc mệt, tôi bắt anh ngồi duỗi chân, và cứ thế gối đầu lên ngủ ngon lành. Anh chẳng bao giờ phàn nàn về tôi bất cứ thứ gì, dù tôi có phiền phức, trẻ con, ương ngạnh, hay đa cảm đến mức nào. Anh lúc nào cũng… Xem Tiếp »
Radio tình yêu : Em sẽ sống tốt dù không có anh ở bên
Radio tình yêu : Em sẽ sống tốt dù không có anh ở bên Ngày chia tay anh, trời mưa tầm tã, mưa như chút nước xuống mặt đường đầy nghiệt ngã, mưa như muốn thay em nói hai tiếng: Anh đừng đi… Thế nhưng anh vẫn đi, anh đi không một lần nhìn lại, bàn chân em tê buốt, rét lạnh vì ướt mưa hay rét lạnh vì bước chân anh không bao giờ dừng lạ. Anh đã đi, tại em hay tại anh hay tại duyên phận đã không thể để hai ta ở bên nhau, mưa rất to và em khóc cũng thật nhiều… Anh đi rồi, em phải quên anh, không thể làm khác được sao anh? “Anh à, chia tay đã hai năm rồi mà sao cho đến bây giờ em vẫn không chấp nhận là mình đã chia tay, dù đi đến đâu,dù đang ở con đường nào em vẫn thấy anh. Trong lúc này đây em đang ở trong căn phòng này, em có một mình, cầm trên tay những thứ anh đã từng mua cho em, em thật sự không thể chịu đựng được, em nhớ anh nhưng lại không thể nói lên thành lời được, em nhớ anh nhiều đến thế nào anh có bết không? Em có lỗi với anh, nhưng cái lỗi đó có đáng để bị anh đối xử như vậy không? Em đã cố quên anh, cố làm việc thật chăm chỉ để không có chút thời gian rảnh rỗi nào vì em không muốn nhớ lại những gì đã qua đi, em cố nén nỗi đau của riêng mình vào tận trong trái tim mình vì em không muốn mình khóc thêm một lần nào nữa, nhưng tai sao, tại sao mỗi lần đi qua con… Xem Tiếp »
Radio Tình Yêu : Cảm ơn vì cậu đã nhận tớ là bạn thân
(Radio Tình Yêu) – Thật vui khi tớ với cậu vẫn giữ được tình bạn đẹp này, thậm chí nó còn đẹp hơn trước rất nhiều. Tớ thấy vui lắm, cảm ơn vì cậu đã nhận tớ là bạn thân, là bạn hiền. “Bạn hiền của tớ à. Nếu một ngày tớ và cậu chẳng thể bên nhau nữa thì hãy vững một niềm tin dành cho nhau nhé. Nhìn thấy cậu hạnh phúc tớ vui lắm. Giờ tớ phải tiếp tục con đường của tớ mà tớ vẫn đang đi dở. Mong bình yên và hạnh phúc mãi bên cậu. Bạn tốt chúc bạn hiền luôn vui vẻ nhé. Hãy chờ tớ tớ sẽ sớm quay về thôi.” Đọc được stt trên của cậu, tớ vừa buồn, vừa vui, có phải ngày ấy tớ làm cậu cảm thấy buồn không? Tớ thật ích kỷ, tớ chỉ biết đến bản thân mình thôi, khi buồn thì tìm đến cậu, lúc vui thì khoe với cậu mà tớ không để ý đến cảm xúc của cậu, tớ không biết cậu vui hay buồn. Tớ đòi cậu phải nhận tớ làm bạn thân, nhưng liệu tớ có xứng đáng không hả cậu khi mà tớ lúc nào cũng đòi hỏi cậu phải quan tâm tớ, chia sẻ với tớ, nói chuyện với tớ. radio tình yêu cảm ơn cậu vì đã nhân Cậu cứ như một người đa năng vậy, cậu dạy tớ làm đồ án, chở tớ đi chơi, tư vấn cho tớ chuyện tình cảm, luôn là người động viên, an ủi tớ khi tớ có chuyện không vui, khi tớ bị ai đó làm tổn thương, cậu đứng ra bảo vệ tớ, cậu còn tự tay làm Danbo, Pikachu tặng tớ nữa, tớ còn muốn chụp ảnh và tung… Xem Tiếp »
Blog radio 284: Có nỗi nhớ nào rơi qua kẽ tay
Blog Radio 284 – Đừng nói là không thể mang lại hạnh phúc cho nhau thì phải rời xa để mỗi người đi tìm hạnh phúc mới. Hạnh phúc, căn nguyên trong hai tiếng thiêng liêng này, đã là sự TỒN TẠI của mỗi người – trong cuộc đời người kia rồi… Lá thư trong tuần: Anh – điều ngọt ngào nhất Truyện ngắn: Có nỗi nhớ nào rơi qua kẽ tay? Cuối cùng tôi cũng rời xa Hà Nội, khép lại một vùng hoang hoải bình yên và yêu thương đến nhói đau. Sài Gòn đón tôi bằng những đợt nắng nóng đến nghẹt thở, và một cảm giác nặng nề chẳng thể nào lí giải thành tên. Trong suốt chuyến bay gần hai giờ đồng hồ vừa qua, tôi đã cố gắng nói cười, như một người bình thường nhất. Cái cách tôi nhường vị trí gần cửa sổ cho một cô gái trẻ, nói dăm ba câu bông đùa với một bác trung niên, và mỉm cười thân thiện chào cô tiếp viên xinh đẹp. Tất cả, cứ như một phản xạ tự nhiên, một vai diễn thuần thục, và tôi, học thuộc lòng kịch bản, cũng như làm tốt vài trò của mình. Xuống đến sân bay Tân Sơn Nhất, đứng giữa phi trường và cảm nhận cái nắng chói chang nhảy nhót, mơn trớn trên da thịt mình, tôi chợt nhớ mùa thu Hà Nội đến quặn lòng. Những ai đã từng sống ở Hà Nội, đang sống ở Hà Nội, và đã trót yêu Hà Nội bằng cả trái tim, thì dù có vô tình quên, vô tình nhớ, cũng chẳng bao giờ có thể phủ nhận được cảm giác trống trãi khi rời xa Hà Nội, để đến một vùng đất mới. Đâu… Xem Tiếp »
Radio Tình Yêu : Ngày mai, gió sẽ cuốn những buồn đau đi thật xa
(Radio Tình Yêu) – Rồi ngày mai khi gió cuốn những buồn đau đi thật xa,nắng lại về bên em, mặc dù không còn lung linh như trước nhưng những tia nắng yếu ớt cũng đủ xua tan màn đêm giá lạnh. Cảm ơn anh! Con người của tự do, cảm ơn anh cho em hiểu tất cả, cảm ơn những gì anh mang dến cho em… Cảm ơn anh con người của quá khứ. Em, cô bé bướng bỉnh, tinh nghịch. Em không thực sự nổi bật, nhưng nụ cười của em cũng đủ làm nhiều kẻ si tình mơ mộng. Em sôi nổi, năng động, thích sự xô bồ của phố lúc màn đêm buông xuống. Em thích những lúc ngồi tám cùng mấy đứa bạn, thích được nũng nịunhư một đứa trẻ con,thích được mọi người quan tâm. Quanh em có bao người dành cho em sự quan tâm đặc biệt nhưng chưa có một ai làm trái tim em rung động. Em vô tình với tình cảm của họ hay nói đúng ra là em đặt mình vào vị trí cao trong lòng họ….. Anh, chàng trai của sự tự do.Anh là hình mẫu lý tưởng của bao cô gái với một khuôn mặt ưa nhìn,một chiều cao lý tưởng và ngoại hình tương đối. Vẻ bề ngoài của anh làm bao chàng trai khác phải ước ao. Anh luôn làm người khác tin tưởng vào mình, luôn làm cho người khác cảm giác thoải mái khi bên anh. Nhưng tính tình của anh lại quá buông thả,thích tự do. Anh trẻ con, suy nghĩ chưa chín chắn, anh hơn em bốn tuổi nhưng suy nghĩ mọi chuyện còn quá đơn giản,anh thích tìm hiểu mọi thứ lạ lẫm, mới mẻ… và đối với anh mọi thứ… Xem Tiếp »
Radio Tình Yêu :Em sẽ sống cho anh, cho em và cho những kỉ niệm
(Radio Tình Yêu) – Thôi, em níu anh mãi, em cũng dần buông tay rồi, phải chấp nhận dù rất đớn đau, phải sống hạnh phúc để anh khỏi bận lòng, phải vui vẻ như lúc bên anh để sang bên kia gặp anh nhẹ nhàng nở nụ cười. Em sẽ sống cho anh, cho em, cho những kỉ niệm…gạt nước mắt và nỗi đau, em giữ lại những gì đẹp đẽ nhất…để mãi bên anh!!! Anh đi được một tháng rồi…nhanh quá!!! Cái khoảng thời gian em vật vã, bồn chồn, lặng lẽ với nỗi đau cũng đã qua dần nguôi ngoai hơn.Em đã biết chấp nhận cái sự thật đó, giờ chỉ còn lại trong em là nỗi nhớ cồn cào hằng đêm, cố dặn lòng để anh thanh thản mà ra đi, nhẹ nhàng yên bình như những ngày nắng xanh gió về bên lá…Cứ thế thôi, rồi nhanh thôi, rồi cũng quên đi thôi… >>Radio Tình Yêu : Mong yêu thương quay về Bên anh, thương anh, lặng thầm thích anh, đơn phương em yêu anh….có bao giờ anh biết hay không? Với em, đó là cả một niềm hạnh phúc lớn lao mà duy nhất anh, mỗi mình anh thôi…mới mang lại được.Ngốc quá không anh với quẩn quanh ý nghĩ giữ mãi anh bên cạnh, yêu anh đơn phương, lặng nhìn anh mỗi tối rồi lại da diết nhớ trong những đêm lạnh, gió khẽ ùa về…mơn man, chếnh choáng, em để mình say trong ảo tưởng, em vẫn bên anh, vẫn được anh chăm sóc, vẫn cùng anh đi trên những con đường xào xạc lá rơi khi thu tới, hay nép mình sau lưng anh đón những cơn mưa đầu mùa… … Xem Tiếp »
Radio Tình Yêu : Yêu em vì em là chính em, anh nhé.
(Radio Tình Yêu) – Anh ơi, nhớ nhé, đừng vội vì dòng thời gian ồn ã này mà nhận lời yêu 1 cô gái nào khác nếu anh thấy trái tim mình không phù hợp. Chỉ cần 1 chút tinh tế anh sẽ nhận ra em luôn ở đó, đợi anh nắm tay bước chung về một con đường. Có lẽ em không đủ xinh đẹp để khiến anh nhẫn nại với em…. Em không có làn da trắng hồng đôi mắt biết nói, khi em khóc cũng chẳng dễ thương cho lắm thậm chí trông còn có vẻ hơi ngốc nghếch nữa nên chẳng gây ấn tượng ban đầu với anh Nhưng anh à, anh đã đánh mất cơ hội được hạnh phúc thật sự rồi. Vì bề ngoài rất bình thường đó che giấu đi 1 tâm hồn vô cùng đẹp Em không lộng lẫy hào nhoáng như xu thế hiện nay nhưng em là 1 điều thân thuộc với anh. Chỉ có mình em mới khiến cuộc sống anh trở nên nhiều màu sắc hơn, Yêu em, anh sẽ khiến anh mỉm cười mỗi ngày.. >>Radio Tình Yêu : Mong yêu thương quay về radio tình yêu: yêu em vi chính em anh nhé Em sẽ cùng anh nghe những bản nhạc hay, cùng hòa vào dòng tâm trạng suy tư để quên đi cuộc sống ồn ã này, em sẽ kéo tay anh chen vào dòng người để nghe những buổi nhạc sống. Nếu anh không thích sự cuồng nhiệt, chúng ta sẽ cùng nhau nhâm nhi ly café trong quán lắng nghe từng thanh điệu guitar được gảy lên nhẹ nhàng… 1 ngày đông lạnh giá em, sẽ kéo anh vào những quán sách, cùng anh đọc hàng giờ những quyển sách yêu thích và… Xem Tiếp »
Radio Tình Yêu : Mong yêu thương quay về
(Radio Tình Yêu) – Em biết là giờ mình có làm gì cũng chẳng thể bù đắp lại những tổn thương mà em đã mang đến. Nhưng nếu có một ngày anh cảm thấy mỏi mệt và chưa tìm thấy người cùng bước đi trên con đường tương lai. Anh hãy cho em một cơ hội được bước cùng anh. Em không hứa sẽ làm anh hạnh phúc nhưng em sẽ làm hết sức có thể. Em tin nếu người ta yêu nhau thật nhiều người ta sẽ trở về bên nhau. Và em mong anh sẽ quay về. >> Radio Tình Yêu : Tôi yêu anh bởi anh cũng yêu nhạc Trịnh Có những nỗi đau không thể diễn tả bằng lời và cũng có những nỗi đau mà ngàn lời cũng không thể diễn tả được. Vì thế em chọn cách im lặng trong chính nỗi đau của mình. Em cũng muốn được bày tỏ cảm xúc của mình trên facebook như bao người khác nhưng đã bao lần viết rồi lại xóa. Em đau mà không thể nói, không thể khóc. Bởi vì người nói lời chia tay là em, em không thể oán trách anh. Nhưng đôi lúc em lại nghĩ anh là người thật vô tâm đối với em. Em cứ ngỡ trong lúc em buồn nhất, em suy nghĩ lệch lạc nhất anh sẽ không bỏ rơi em cho dù có như thế nào. Nhưng em đã lầm. Có thể tình yêu anh dành cho em chưa đủ lớn đúng không anh? Mình chia tay nhau tính đến nay cũng đã gần hai tháng rồi. Em cũng sắp kết thúc kỳ thực tập của mình, chắc anh cũng thế. Những ngày đi kiểm toán về dù mệt mỏi nhưng những kỷ niệm với anh lại… Xem Tiếp »
Radio Tình Yêu : Tôi yêu anh bởi anh cũng yêu nhạc Trịnh
Cuộc sống lắm lúc cần một khoảnh khắc bình yên. Và chúng tôi tìm tới nhạc Trịnh là để tìm phút binh yên ấy, phút của những chiêm nghiệm, suy ngẫm về cuộc đời này, nó nhẹ nhàng miên man, không điểm dừng, hay vô hạn.. Dĩ nhiên, tôi tìm thấy mình và anh trong những ca khúc ấy… Tôi yêu anh, bởi vì anh cũng yêu nhạc Trịnh hay chính anh là người đã thổi làn gió bình yên của nhạc Trịnh vào tâm hồn tôi. Tôi ngạc nhiên, vì anh giống bác Trịnh. Anh giống từ hình dáng, phong thái, ánh mắt, và cả nét buồn. Khi tôi đến với anh, mọi người nói nhạc Trịnh đã chiếm lấy hồn anh. Tôi yêu tiếng guitar của anh, say mê, chìm đắm trong những bản nhạc Trịnh sâu lắng. Dường như khi anh đang cảm nhận bất kì ca khúc nào của cố nhạc sĩ, với anh, tôi không còn là gì cả. Tôi chỉ muốn nói về anh, một người say mê nhạc Trịnh, sống với Trịnh, và yêu Trịnh như thế. Và tôi yêu anh. Ngày đầu tôi quen anh, là ngày tôi cảm thấy yêu nhạc Trịnh hơn bất cứ lúc nào hết, là ngày anh đàn hát tặng tôi ca khúc này, Em còn nhớ hay em đã quên… Em còn nhớ hay em đã quên? Nhớ Sài gòn mưa rồi chợt nắng Nhớ phố xưa quen biết tên bàn chân Nhớ đèn đường từng đêm thao thức Sáng che em vòm lá me xanh… radio tình yêu tôi yêu anh bởi anh cũng yêu nhạc Trịnh … Xem Tiếp »
Radio Tình Yêu : Mình đã tìm thấy nhau anh nhỉ?
Chỉ cần niềm tin và cố gắng, chúng ta sẽ vượt qua mọi khó khăn thử thách trong cuộc đời! EM YÊU ANH Ngày đó, em và anh gần nhà nhau nhưng chưa lần nào nói chuyện, đơn giản vì lúc đó 2 đứa chẳng hề biết có sự tồn tại của nhau. Thế rồi Taekwondo đã đưa em và anh đến với nhau. Ngày đầu tiên đi học ấn tượng của em về anh là nói nhiều và tính cách hài hước điên khùng của anh. 16 tuổi với 1 đứa con gái chưa từng có cảm xúc đặc biệt với người con trai nào, có chăng chỉ là tình cảm thoáng qua của tuổi học trò. Ấy vậy mà sau 1 thời gian học võ cùng nhau, trải qua nhiều chuyện vui buồn, vớ vẩn mỗi ngày đã làm em và anh có tình cảm với nhau. Ngày anh đến là ngày em biết được cảm giác yêu thương nhớ nhung 1 người, và cũng là lần đầu tiên em cảm nhận được tình yêu đầu đúng nghĩa ở tuổi 16. Vì bằng tuổi nên em và anh có những suy nghĩ ngang ngang nhau, đôi lúc lại cãi nhau chí chóe, anh thường xuyên gạt chân làm em ngã rồi 2 đứa đuổi nhau chạy vòng vòng chẳng ai nhường ai. Thế nhưng mỗi ngày trôi qua, em lại cảm nhận được tình yêu đang được nuôi lớn trong anh chỉ để dành cho riêng em. … Xem Tiếp »



