CÁC BÀI VIẾT TRONG

Blog Radio

Blog Radio 285: Bởi vì em đang yêu

blog radio 285

Blog Radio 285: Bởi vì em đang yêu  Lá thư trong tuần: Khi người ta yêu…. Khi người ta yêu người ta có thể liến thoắng nói bất cứ chuyện gì với bất cứ ai, chỉ khác bình thường là những câu chuyện đó nhân vật ẩn sau là người ấy, người liên quan tới những câu chuyện không ai khác là một nửa còn lại, và ngay cả khi kể thì ánh mắt vẻ mặt và cả dáng điệu của người ấy hiện lên rõ ràng trước mắt, cứ thế ta cứ hí hửng, lí lách kể, vui lắm…. Khi người ta yêu, người ta chỉ cần tủm tỉm cười dù mệt tới cỡ nào đi nữa, bởi hình ảnh của một ai đó choán hết cả cái mệt nhọc, thổi bay hết cả khó khăn  đi rồi, bởi chỉ cần ta mệt một tí thôi, buồn một tí thôi thì dù có xa tới tận đâu, có bận tới cỡ nào, họ cũng bên ta, chia cho ta nỗi buồn, để ta bình yên gục đầu lên vai họ, nhẹ nhàng mà yên bình lắm… Khi người ta yêu, người ta sẽ vẫn làm việc như thường, chỉ khác là cái điện thoại được họ chú ý hơn, cái đồng hồ sẽ được họ để tâm hơn…Bởi những yêu thương nhẹ nhàng dịu dàng nhất thường đến một cách bất ngờ. Và những người yêu nhau thường mang đến cho nhau nhẹ nhàng như thế…!!! Bởi ai biết được yêu thương như thế nào là đủ, mấy tin nhắn mới đong hết nhớ nhung, bao lâu mới đủ cho một tình yêu mòn mỏi cả sự đợi chờ, hoang hoải cả nỗi nhớ đem theo cả niềm tin… Khi người ta yêu, người ta chỉ cần biết này… Xem Tiếp »

Blog radio 284: Có nỗi nhớ nào rơi qua kẽ tay

blog radio 284

Blog Radio 284 – Đừng nói là không thể mang lại hạnh phúc cho nhau thì phải rời xa để mỗi người đi tìm hạnh phúc mới. Hạnh phúc, căn nguyên trong hai tiếng thiêng liêng này, đã là sự TỒN TẠI của mỗi người – trong cuộc đời người kia rồi… Lá thư trong tuần: Anh – điều ngọt ngào nhất Truyện ngắn: Có nỗi nhớ nào rơi qua kẽ tay? Cuối cùng tôi cũng rời xa Hà Nội, khép lại một vùng hoang hoải bình yên và yêu thương đến nhói đau. Sài Gòn đón tôi bằng những đợt nắng nóng đến nghẹt thở, và một cảm giác nặng nề chẳng thể nào lí giải thành tên. Trong suốt chuyến bay gần hai giờ đồng hồ vừa qua, tôi đã cố gắng nói cười, như một người bình thường nhất. Cái cách tôi nhường vị trí gần cửa sổ cho một cô gái trẻ, nói dăm ba câu bông đùa với một bác trung niên, và mỉm cười thân thiện chào cô tiếp viên xinh đẹp. Tất cả, cứ như một phản xạ tự nhiên, một vai diễn thuần thục, và tôi, học thuộc lòng kịch bản, cũng như làm tốt vài trò của mình. Xuống đến sân bay Tân Sơn Nhất, đứng giữa phi trường và cảm nhận cái nắng chói chang nhảy nhót, mơn trớn trên da thịt mình, tôi chợt nhớ mùa thu Hà Nội đến quặn lòng. Những ai đã từng sống ở Hà Nội, đang sống ở Hà Nội, và đã trót yêu Hà Nội bằng cả trái tim, thì dù có vô tình quên, vô tình nhớ, cũng chẳng bao giờ có thể phủ nhận được cảm giác trống trãi khi rời xa Hà Nội, để đến một vùng đất mới. Đâu… Xem Tiếp »

Blog Radio 283: Bước sang một trang mới

blog radio 283

Blog Radio Lá thư trong tuần: Nơi bình yên trở lại…. “Có những người chỉ có thể ở trong trái tim mình, chứ không thể hiện diện trong cuộc sống của chúng ta. Tình yêu thì ở trong tim, nó không phụ thuộc vào lời nói hay cách thể hiên bề ngoài…” Truyện ngắn: Bước sang một trang mới “Khi bạn yêu 1 ai đó thật sự sâu sắc, bạn sẽ coi người đó là cả thế giới của mình.Khi người ta ra đi, đồng nghĩa với việc thế giới sụp đổ trước mắt bạn. Lý do gì để bạn có thể tiếp tục tồn tại?” -Tình yêu, đó là cái gì vậy? Tôi rít một hơi thuốc rồi quay sang hỏi cô bạn thân của mình. Lần nào gặp nhau, câu chuyện của những đứa con gái luôn xoay quanh đề tài tình yêu, với họ tình yêu là thước đo của hạnh phúc hay sao? Cô bạn thân của tôi, Trâm 27 tuổi, có đứa con trai 4 tuổi cực kỳ kháu khỉnh, lại lanh lợi vô cùng. Đến mức một đứa chẳng thích trẻ con như tôi mỗi lần nhìn thằng nhóc là chỉ muốn nhéo má vài cái. Cô ấy có 1 gia đình hạnh phúc, chồng yêu vợ, bố mẹ chồng thương con dâu, mọi việc trong gia đình từ A đến Z đều chẳng phải đến tay. Hỏi sao không thúc giục tôi lấy chồng cơ chứ? Bởi vì cô ấy sống trong sung sướng, nên nghĩ rằng ai lấy chồng rồi cũng hạnh phúc và an phận với cuộc sống gia đình của mình chăng? Hay là do bản tính nghề nghiệp đã thấm sâu vào máu, luôn viết những tiểu thuyết ngôn tình lãng mạn nên nhìn đời chỉ thấy một màu hồng… Xem Tiếp »

Blog Radio 282: Chuyện tình tháng 4

blog radio 282

Blog Radio 282: Chuyện tình tháng 4 Một chiều tháng tư, mưa bay lất phất. Hà Nội lạnh và buồn. Trong buổi chiều ấy, lần đầu tiên cô gặp anh… Không hiểu sao lúc ấy đôi mắt cô lại run run, bối rối một hồi lâu khi vô tình chạm phải ánh mắt hờ hững, lạnh lùng vô cớ của anh. Cô thật ngốc, vì đáng ra chính anh mới phải ngại ngùng vì anh nhìn cô khi hai người không hề quen biết, một ánh nhìn lạnh lùng mà như sét đánh vào tim. -    Trời mưa rồi đấy! Anh nói cộc lốc, đưa tay mở tung chiếc ô rồi đứng sát vào cô. Câu nói của anh khiến cô đỏ mặt. Giờ phút ấy cô đã thật sự bối rối. Cái thẹn thùng của cô trước anh có lẽ còn vô cớ hơn cái nhìn của anh hướng về cô khi nãy. Cô lúng túng bước vào chiếc ô của anh, nhưng rồi cứ phải loay hoay lui ra lui vào mãi vì không biết khoảng cách thế nào là phù hợp. Cô xiết chặt đôi tay, những ý nghĩ vẩn vơ đáng ghét nhảy nhót trong đầu. Thỉnh thoáng cô lại ngước lên, rụt rè nhìn anh rồi vội vã nhìn ra chỗ khác vờ như chưa hề làm vậy. Còn anh, chẳng thể nào biết được lúc đó anh đang nghĩ gì, chỉ thấy đôi mắt lạnh tanh của anh chăm chăm nhìn về phía trước, như không hề thấy, không hề hay biết cô đang đứng bên. Mỗi khi nghĩ lại lần đầu tiên ấy, cô lại bỗng thấy thẹn thùng, cái thẹn thùng y như thế, như thể giây phút ấy chưa hề qua. -    Không lên xe à? Câu nói của anh làm… Xem Tiếp »

Radio Tình Yêu : Mong yêu thương quay về

radio tình yêu : yêu thương quay về

(Radio Tình Yêu) – Em biết là giờ mình có làm gì cũng chẳng thể bù đắp lại những tổn thương mà em đã mang đến. Nhưng nếu có một ngày anh cảm thấy mỏi mệt và chưa tìm thấy người cùng bước đi trên con đường tương lai. Anh hãy cho em một cơ hội được bước cùng anh. Em không hứa sẽ làm anh hạnh phúc nhưng em sẽ làm hết sức có thể. Em tin nếu người ta yêu nhau thật nhiều người ta sẽ trở về bên nhau. Và em mong anh sẽ quay về.  >> Radio Tình Yêu : Tôi yêu anh bởi anh cũng yêu nhạc Trịnh Có những nỗi đau không thể diễn tả bằng lời và cũng có những nỗi đau mà ngàn lời cũng không thể diễn tả được. Vì thế em chọn cách im lặng trong chính nỗi đau của mình. Em cũng muốn được bày tỏ cảm xúc của mình trên facebook như bao người khác nhưng đã bao lần viết rồi lại xóa. Em đau mà không thể nói, không thể khóc. Bởi vì người nói lời chia tay là em, em không thể oán trách anh. Nhưng đôi lúc em lại nghĩ anh là người thật vô tâm đối với em. Em cứ ngỡ trong lúc em buồn nhất, em suy nghĩ lệch lạc nhất anh sẽ không bỏ rơi em cho dù có như thế nào. Nhưng em đã lầm. Có thể tình yêu anh dành cho em chưa đủ lớn đúng không anh? Mình chia tay nhau tính đến nay cũng đã gần hai tháng rồi. Em cũng sắp kết thúc kỳ thực tập của mình, chắc anh cũng thế. Những ngày đi kiểm toán về dù mệt mỏi nhưng những kỷ niệm với anh lại… Xem Tiếp »

Radio Tình Yêu : Tôi yêu anh bởi anh cũng yêu nhạc Trịnh

radio tình yêu tôi yêu anh bởi anh cũng yêu nhạc Trịnh

Cuộc sống lắm lúc cần một khoảnh khắc bình yên. Và chúng tôi tìm tới nhạc Trịnh là để tìm phút binh yên ấy, phút của những chiêm nghiệm, suy ngẫm về cuộc đời này, nó nhẹ nhàng miên man, không điểm dừng, hay vô hạn.. Dĩ nhiên, tôi tìm thấy mình và anh trong những ca khúc ấy… Tôi yêu anh, bởi vì anh cũng yêu nhạc Trịnh hay chính anh là người đã thổi làn gió bình yên của nhạc Trịnh vào tâm hồn tôi. Tôi ngạc nhiên, vì anh giống bác Trịnh. Anh giống từ hình dáng, phong thái, ánh mắt, và cả nét buồn. Khi tôi đến với anh, mọi người nói nhạc Trịnh đã chiếm lấy hồn anh. Tôi yêu tiếng guitar của anh, say mê, chìm đắm trong những bản nhạc Trịnh sâu lắng. Dường như khi anh đang cảm nhận bất kì ca khúc nào của cố nhạc sĩ, với anh, tôi không còn là gì cả. Tôi chỉ muốn nói về anh, một người say mê nhạc Trịnh, sống với Trịnh, và yêu Trịnh như thế. Và tôi yêu anh. Ngày đầu tôi quen anh, là ngày tôi cảm thấy yêu nhạc Trịnh hơn bất cứ lúc nào hết, là ngày anh đàn hát tặng tôi ca khúc này, Em còn nhớ hay em đã quên…  Em còn nhớ hay em đã quên?  Nhớ Sài gòn mưa rồi chợt nắng  Nhớ phố xưa quen biết tên bàn chân  Nhớ đèn đường từng đêm thao thức  Sáng che em vòm lá me xanh…  radio tình yêu tôi yêu anh bởi anh cũng yêu nhạc Trịnh                                                          … Xem Tiếp »

Blog Radio 280: Tháng tư về chỉ mình em bên anh

blog radio 280

(Blog Radio) – Tháng 4 lại ùa về với những khoảnh khắc giao mùa gợi nên thật nhiều ký ức và xúc cảm trong lòng mỗi người. Blog Radio 280 Dành tặng tháng 4 Dành tặng những người yêu tháng tư Dành tặng những người nhớ tháng tư Dành tặng những người có thật nhiều kỷ niệm với tháng 4 Tặng tháng 4 bình yên!  Viết cho người yêu tháng Tư Cùng phòng hồi trước có một thằng bạn, nó đẹp trai và sát gái. Nó hát dở tệ nhưng tán gái rất tài. Mình hồi đó cù lần và rất phục nó ở cái tán gái đó. Vũ khí lợi hại của nó là bài hát Tháng Tư Về, phải nói trong tất cả những bài hát tệ hại của nó, thì đó là bài nó hát hay nhất. Có lẽ nó yêu tháng Tư hoặc cũng có lẽ nó yêu những người con gái yêu tháng Tư, nên nó khổ công luyện, luyến láy để cưa đổ các nàng. Chuyện đó đã cũ rồi, giờ nó đã có vợ và con. Với tôi mỗi thángTư về tôi lại nhớ về một Giấc mơ nào xa lắm đã qua về em. Em yêu tháng Tư, không phải vì em sinh vào tháng Tư, đơn giản thôi bởi vì em yêu hoa Loa Kèn, mà chỉ mỗi tháng Tư mới có hoa Loa Kèn. Trước đó tôi không biết hình dạng hoa Loa Kèn là sao, hoặc đã từng nhìn thấy nhưng không biết tên và không để ý nhiều về loại hoa này. Tôi rất ít khi mua hoa về chơi trong nhà. Hồi quen em, em nói rằng em rất thích hoa Loa Kèn, anh biết loài ho đó không? Tôi ngơ ngác: Hoa Loa Kèn nó như thế nào nhỉ. Em… Xem Tiếp »

Bởi vì em một mình!

bởi vì em một mình

(RadioTình Yêu) – Bởi vì em một mình cho nên em muốn ăn gì em ăn, em muốn làm gì em làm, chứ chẳng bao giờ phải chịu ca thán sao em thế này thế nọ, cho nên cho dù là việc đóng cái đinh nhỏ lên tường thì cũng chính tay em cầm búa, sửa cái vòi nước nó bị tràn cũng tự em mò lấy, thay cái bóng đèn ở tít trên cao kia cũng em đương đầu chứ ai…..Vì thế cho nên nhiều lúc em thấy mình thật vĩ đại. Em vĩ đại gấp mấy ngàn lần những người con gái kia, em còn khối cái hay ho hơn họ và những điều đó khiến em tự hào. Có người từng hỏi em cái cảm giác một mình nó thế nào…ừ, chưa bao giờ em nói ra thành lời được cái cảm giác nó như thế nào hết, cho dù em với nó đồng hành từ lúc nào không hay, có những phút em bức bí bó hẹp muốn nổ tung với cái cảnh lủi thủi một mình, tự mình giải quyết tất cả, nhưng có những phút, em tự hào và hạnh phúc khi một mình em tự mình làm những gì em muốn, em có thể hoàn thành tốt mọi việc, và chẳng bao giờ em vướng phải những chuyện rắc rối hay khiến người khác buồn phiền hết… Thế nhưng mà, chắc có lẽ vì một mình, nên chẳng bao giờ em tự làm mình nhỏ bé hay yếu đuối trước mặt ai đó hết, cũng chẳng cần phải mè nheo đủng đỉnh giận hờn ai đó, chưa bao giờ em thèm một cái nhìn thương cảm hay thương hại, với em, những thứ đó như một sự xúc phạm trong cái đơn côi… Xem Tiếp »

Blog Radio 278: Anh có tìm em lần nữa không?

blog radio 278 phần 2

Blog Radio Lá thư trong tuần: Bài học cuối cùng Truyện ngắn: Anh có tìm em lần nữa không?   Sáng tháng 3, trời phả những cơn mưa cuối xuân xuống phố làm lòng người cũng hóa ẩm ướt. Thức dậy trong tiếng mưa gõ lộp độp nơi mái tôn của phòng trọ cũ kĩ, anh không thoát khỏi cảm giác là mèo lười chính hiệu, nên mải miết vờn chuột trong những giấc mơ chập choạng… 10 giờ sáng, cô ngồi bó gối ngoài hành lang, mân mê ly café đặc quánh ngào ngạt hương, ngắm mưa và… chẳng biết làm gì tiếp theo. Cuộc sống này thật kì lạ, có những lúc mệt mỏi, vắt chân lên cổ chạy không kịp, lại có những lúc đào mãi không ra việc. Mới hôm qua thôi, cô phải chạy bán sống bán chết cho xong bản kế hoạch marketing nộp sếp Giang – gã trưởng phòng nghiêm khắc lừng lẫy làm cô lao đao không biết bao nhiêu lần. Thì hôm nay, cô lại nhàn cư. Cô thả hai chân xuống, đong đưa theo bản hero phát ra từ laptop, chẳng buồn uống ngụm café nào để mặc những hơi ấm cuối cùng vươn vãi ra ngoài và biến mất trong cơn mưa… 25 tuổi, một mình cô bám trụ trong thành phố ồn ào, lao lực cho các dự án marketing lớn nhỏ của công ty thuộc top 3 trong nước để chu cấp cho đứa em còn đang học Đại học. 25 tuổi, chưa mảnh tình vắt vai và đứa bạn thân duy nhất đang vi vu trời Tây học thạc sĩ. Vậy nên đôi lúc cô cảm thấy cô đơn và lạc lõng kinh khủng. Nhưng trách sao được, ai bảo tính cô sinh ra đã lầm… Xem Tiếp »

A little love

a litte love

(Cảm xúc âm nhạc) – Lúc đó nó thấy ôi sao là hạnh phúc, ôi sao chỉ có một bài hát mà sao vui quá, chỉ có 5 phút không phải học, thích thật đấy. Nó: hậu đậu cộng ẩu đả, không cẩn thận, luôn làm theo cảm hứng, ít nổi giận Cô bạn thân: cẩn thận, tỉ mỉ, học giỏi, thông minh, làm gì cũng hoàn chỉnh, rất nóng tính. Có lẽ nó và cô bạn là hai phạm trù trái ngược nhau. Và ai mà biết được tại sao nó lại chơi được với nhỏ bạn chứ. Cô bạn ấy đã dạy nó rất nhiều. CXAN được thực hiện bởi [titi] & nhóm sản xuất Dalink Studio. [mp3player width=100 height=100 config=fmp_jw_widget_config.xml file=http://ct.vpdt.vn/BlogRadio/br9/460dae52aa79aef4149dc846e5a87b71.mp3] a litte love Ảnh minh họa Cô bạn ấy sống xa gia đình từ bé, nên từ nhỏ đã phải làm quen với mọi việc. Luôn tự lập, suy nghĩ đứng đắn. Mùa thi giữa lúc căng thẳng, nó còn tâm trí thả hồn vào mấy thứ linh tinh vậy mà cô bạn thì học đến 16 giờ trong ngày thậm chí bỏ ăn để học, đến lúc strees không chịu nổi tìm đến nó rủ nó học bài chung. Gật đầu ok, ngon lành, vào cuộc mới biết cô bạn có sức học siêu cỡ nào, và khi học với nhỏ bạn, nó mới biết khả năng tiềm ẩn của bản thân, có những lúc không thể cố được, cô bạn trợn mắt ném quyển sách xuống đất: Chỉ vậy thôi sao? thần kinh bị đơ rồi! như vậy sao kịp chứ!(vốn nóng tính gặp chúng người hiền). Vậy mà chỉ vài phút sau, nhỏ bạn chợt hiểu. Nó không “nhanh tiêu” như nhỏ bạn, nhỏ bạn cười huề, rồi nói: “thôi thư giãn bằng một… Xem Tiếp »

Blog Radio 263: Tặng những người con xa nhà

blog radio 263

Thư gửi cha Cơn gió đầu mùa lạnh lắm phải không cha? Nơi xa quê, con chỉ biết gió mùa qua thông tin đài báo Ruột gan con chưa hết đau, sau nhưng tháng ngày mưa bão Giờ lại lo sức khỏe cha, trong đợt gió tràn về Những lúc trở trời, cha đổ bệnh, lòng con thấy tái tê Cơn ho khan hành cha, suốt đêm rướn người khó thở Hồi nhỏ con vô tư nghĩ rồi thời gian, bệnh cha sẽ đỡ Đâu có ngờ rằng, nó đã mãi mãi theo cha.   Mái ấm đơn sơ giờ bọn con cũng đã vắng nhà Chỉ biết động viên cha qua những cuộc điện về nhà ngắn ngủi Ở nơi quê, con biết cha, có những lần chạnh lòng, buồn tủi Thế mà cha vẫn cười, bảo có sao đâu   Đêm, huyện vùng cao sương  giăng cả đêm thâu Chiếc chăn mỏng manh, đắp ngang có làm cha đủ ấm Cảnh một mình chăm lo bản thân, ít nhiều con đã thấm Nên nghĩ tới đây, mắt con nước chực trào   Ở trong này, có những đêm, con ngước mắt tìm những vì sao Để chọn cho mình một ngôi, ngồi ngắm lúc thiếu cha bên cạnh Nhưng cha ơi!  đất thành phố răng mà sao không cánh? Tìm ở chân trời, nhưng cũng chỉ thấy xa xăm   Ngồi trong căn phòng, nhìn ra con chỉ nghĩ tới cuối năm Đất mình tuy nghòe nhưng tình cha vẫn ấm Lạnh cuối đông chắc cũng yếu dần rồi ấm Con sẽ về bên mái ấm… cha yêu. (SG, cuối mùa mưa con mong sức khỏe cha hãy thật gìn giữ) Gửi từ thính giả Đăng Hồng blog radio 263 Lá thư: Cha, người hùng thầm lặng trong… Xem Tiếp »

Đôi mắt và hàng mi

blog radio 261

“Đôi mắt có thể nhìn thấy phong cảnh ở rất xa, rất xa, thế nhưngđôi mắt lại không thể nhìn thấy rõ hàng mi phía trước, luôn luôn bên cạnh khôngrời li bước.” -Tại sao anh lại đối xử tốt với em như thế? Anh khẽ cúi đầu, không nhìn cô. Nhưng từ trong trái tim, anh cảm thấy nhói lên trong giâyphút khi anh cất tiếng trả lời, dù xung quanh cô và anh, những tiếng nhạc sànlàm bao trái tim rung lên rộn ràng. -Anhvẫn đối xử với em như vậy mà … Chỉ có điều… em không nhìn ra đấy thôi!… Câutrả lời của anh làm cô sực tỉnh. Cô tránh người sang một bên và đến cạnh bồn rửamặt, chụm hai bàn tay đỡ nước rồi chúi mặt mình vào hai bàn tay đầy nước đó. Lầnđầu tiên cô để mặc son phấn trôi đi như thế. Tại sao cô lại không nhìn thấy? Rõràng là anh đối xử rất tốt với cô, rõ ràng tình cảm của anh dành cho cô chânthành và nồng nhiệt, nhưng tại sao cô cứ cố tình không nhìn thấy? Khicon người ta giữ một bí mật lâu quá, nhất là khi bí mật đó không thể chia sẻ vớiai, nhất là khi người ta cố tình quên đi cái bí mật đó, thì những lúc chóngvánh như thế này, người ta mới phát hiện ra rằng: Điều mà ta muốn cố tình quênđi, những tưởng là ta đã quên, phút chốc lại ùa về, rõ ràng đến mức không thểrõ ràng hơn. Hóa ra ta chưa từng quên, mà chỉ là bí mật đó vẫn nằm tại đó, nơisâu thẳm của trái tim, chờ một ngày người ta vô tình…. gọi nỗi đau trở lại… Côôm cổ anh, như… Xem Tiếp »

Em thương anh nhiều lắm (Phần 1)

(Blog Radio) – Cô gái khấp khởi, cầm chiếc điện thoại như thể mong đợi chuông rung lên lắm! Cô đoán, sắp có tin nhắn của anh. Buổi tối, gió ngoài trời chỉ lao xao, rất khẽ vờn lên trên ngọn tre với những tán lá mong manh. Không gian, sao mà buồn tẻ thế! Phải rồi, cô đang ốm. Có đi được đến đâu. Lúc này, ngay cả bầu trời đêm, cô cũng không thể ngước lên nhìn ngắm! Nhưng cô quen rồi, nỗi đau thể xác và cuộc sống mỗi ngày cô phải trải qua… Chỉ có nỗi nhớ anh sao mà nó cứ ăm ắp thế?      + Em thương anh nhiều lắm Phần 1 | Phần 2 | Phần 3 Mà cô thì mỗi ngày một nghĩ đến người con trai ấy… Nỗi nhớ, cô không quen được với nó. Nên, nó khiến cô nhức nhối, mong đợi. Chiếc điện thoại, vẫn im lìm…! Cô khẽ thở hắt nỗi thất vọng, thả điện thoại trên tay xuống. 12 giờ đêm, cô nằm nghiêng, úp mặt xuống gối như để giấu đi những giọt lệ đang rơi lã chã. Nhớ anh lắm! Nhưng cô biết phải làm sao!? Không thể lúc nào, cô cũng quấn lấy anh, nhớ thì lại nhũng nhiễu anh. Cô không thể. Anh là một người công an, nhất là bên chuyên môn quản giáo thì công việc càng bề bộn, ngày nào cũng phải đối diện với ngổn ngang những sự việc cần giải quyết. Em thương anh nhiều lắm (Phần 1). Bao nhiêu ngày rồi nhỉ!? Cô tính. Mặc dù vẫn biết, đã bao lâu trôi qua, anh không liên lạc cho cô, vì có ngày nào mà cô không nhớ đến và mong ngóng đâu. Chính vì thế, cô nhớ… Xem Tiếp »

Blog Radio 243 Đắng thơm mạnh mẽ và… khó quên như em

blog radio 230

Vì em là … Khánh Ly 19 giờ 30 phút, Ly nằm dài trên chiếc sofa cố nhớ hết mớ tài liệu hỗn loạn. Cuối năm, nhưng công việc không có vẻ muốn ngừng lại, bản thân cô cũng không muốn nghỉ ngơi. Cô chẳng biết sẽ làm gì nếu không vùi đầu vào những con số. Chiếc laptop vẫn chạy đều đặn, phát ra những bản nhạc Trịnh tuyệt hay do Khánh Ly trình bày. Cô đang chờ đợi email của khách hàng, chính xác là anh chàng người Đức hứa sẽ trả lời bảng câu hỏi của cô, nếu tối nay không có kết quả, sáng sớm mai cô sẽ gặp rắc rối với hãng tàu về chuyến hàng rời bến lúc 8 giờ. Âm thanh từ chiếc điện thoại bàn đổ dồn dập, sau hồi chuông là tiếng của điện thoại viên chậm dãi đến mức ngỡ như cô ta đang đọc mấy chục chữ số cho những đứa trẻ mẫu giáo kịp nhớ cách phát âm: 0..9..0..7…6…0…8…8…0…1… Là Hiệp, cô chậm dãi cầm lấy ống nghe: -Alô, em nghe đây! Giọng Hiệp đều đều: -Anh có chuyện muốn nói, 5 phút nữa anh sẽ đợi dưới nhà. Được không em? Cô định từ chối, nhưng sẽ chẳng bao giờ Hiệp tìm gặp nếu không có chuyện quan trọng. -Được!- Cô đáp gọn lọn. Trong lúc thay đồ và tô chút son môi, cô thoáng nghĩ về Hiệp. Mặc dù Hiệp và cô có mối quan hệ khá đặc biệt, nhưng lâu nay chẳng có một biểu hiện của những kẻ yêu nhau. Mối quan hệ này có thể ví như tình yêu trai gái, anh em ruột thịt, bạn bè thân thiết, hay gộp chung tất cả lại cũng không sai. Cô bình thản khoá cửa… Xem Tiếp »

Blog Radio 242: Cho những mối quan hệ không – rõ – ràng

blog radio 227

Blog Radio Những mối quan hệ không rõ ràng, đó có thể là những câu chuyện chưa bắt đầu, những nỗi nhớ thương đơn phương, có thể là những xao động, những nỗi nhớ bắt đầu từ những thói quen, quen ngồi cạnh một người, quen thấy một bóng hình dù chưa từng bắt chuyện… Và đó cũng có thể là một tình yêu đã đi qua, một ngày hai người gặp lại nhau, còn sự liên kết nào giữa hai người? Mời bạn cùng trải nghiệp một trong những cung bậc đặc biệt của tình cảm, những mối quan hệ không – rõ – ràng. Lá thư trong tuần: Đã từng như thế… Blog Radio 242: Cho những mối quan hệ không – rõ – ràng Hôm nay Tôi và Em lại cùng ngồi dưới góc cà phê quen thuộc. Chúng tôi gọi cùng một món quen thuộc, chỗ ngồi như cũ, thậm chí cả khung cảnh, hướng nhìn và suy nghĩ của chúng tôi cũng như thế, như một điệp khúc quen thuộc, một điệp khúc buồn. Tôi nhìn về phía con suối nhỏ, về những loài hoa Tôi không thể nào nhớ tên mặc dù đã đến đây hàng trăm lần, Tôi ngước đầu lên nhìn lấy bầu trời, tai lắng nghe những bản tình ca, còn con tim … thì hướng về Em. Tôi luôn mong có một ngày Em sẽ kể cho Tôi nghe, một chút gì đó thuộc về Em. Con người ta trong cuộc sống sẽ trải qua rất nhiều điều, sẽ ghi nhớ, sẽ mất đi, sẽ sở hữu vô vàn nhưng những gì thuộc về chính mình thì chỉ nằm sâu trong chính mình, rất khó để có thể sẻ chia. Và Tôi kiên nhẫn chờ đợi điều đó sẽ xảy… Xem Tiếp »